You are here
Home > Grammar/Ngữ pháp > ĐÚNG VẬY, BẠN HOÀN TOÀN CÓ THỂ KẾT THÚC CÂU BẰNG MỘT GIỚI TỪ

ĐÚNG VẬY, BẠN HOÀN TOÀN CÓ THỂ KẾT THÚC CÂU BẰNG MỘT GIỚI TỪ

 

“Ending a sentence with a preposition is something up with which I will not put.” -Winston Churchill

 

Có một loại người đam mê ngôn ngữ, khi đề cập đến ngữ pháp tiếng Anh, họ sẽ nói rằng họ sẽ không bao giờ, kể cả mơ tưởng đến việc kết thúc một câu với một giới từ. Mặc dù sự nhiệt tình của họ về sự chính xác của ngôn ngữ là đáng ngưỡng mộ, nhưng trong trường hợp này, tôi thấy nó chưa đúng lắm.

 

Tại sao?

Vâng, khi nói đến tiếng Anh, có hai quy tắc ngữ pháp chính: những quy tắc làm tăng sự rõ nghĩa và hỗ trợ đọc hiểu; và những quy tắc ngẫu nhiên, thiên về quy ước nhiều hơn logic. Những thứ như dấu chấm, dấu phẩy là ví dụ điển hình cho loại đầu tiên. Ngược lại, quy tắc “không kết thúc câu bằng giới từ” là ví dụ tốt cho loại thứ hai.

 

Bằng cách giải thích, chúng ta hãy bắt đầu với sự thật rằng tiếng Anh cơ bản là một ngôn ngữ lai ghép – một nửa tiếng Đức (Anglo-Saxon) và một nửa tiếng Latinh, được cho là do cuộc xâm lược Norman vào thế kỷ XI của nước Anh.

 

Kết quả là, tiếng Anh hiện đại đã phát triển với một số điểm tương đồng với tiếng Đức, chủ yếu là liên quan đến từ vựng nhưng đôi khi cũng liên quan đến những thứ khác. Ví dụ, so sánh tiếng Anh “I have the book” với tiếng Đức “Ich habe das buch”. Mối liên hệ này cũng khá rõ ràng.

 

Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, tiếng Anh cũng giống với các ngôn ngữ Roman hiện đại như tiếng Pháp và tiếng Tây Ban Nha. Ví dụ, hầu hết các danh từ kết thúc bằng “-ion” hoặc “-ment” trong tiếng Anh giống với tiếng Pháp và gần giống tiếng Tây Ban Nha (“-cion”, “-mente”) và tiếng Ý (“-zione”, “-mente”).

 

Đối với hầu hết các phần, cú pháp tiếng Anh (thứ tự từ ngữ) ít nhiều cũng giống như của các ngôn ngữ Roman, nhưng nó vẫn còn một số ít sự sót lại từ nguồn gốc tiếng Đức của nó. Một trong số đó bao gồm giới từ. Tôi sẽ nói gọn một chút ở đây, nhưng đây chính là ý chính. Tiếng Đức, giống như tiếng Anh, chứa đầy các động từ phiến (phrasal verb): gồm động từ + giới từ, ví dụ như: go up, strike out, wander off. Nó cũng có rất nhiều các động từ có thể tách rời (“separable” verb) gồm giới từ + từ nguyên mẫu. Ví dụ, “aussehen”, nghĩa là “xuất hiện”, bao gồm giới từ “aus” (ra) và từ nguyên mẫu “sehen” (nhìn thấy). Hai yếu tố này thường được tách rời, với giới từ được đặt vào cuối câu. Ví dụ như “Er sieht gut aus” = “He looks good”.

 

Khi sử dụng các loại động từ này trong tiếng Đức, nó hoàn toàn có thể chấp nhận được – thật ra, là vô cùng cần thiết – để kết thúc câu bằng giới từ. Do đó, nếu tiếng Anh được xem trong bối cảnh nguồn gốc Đức của nó, thì việc cấm đặt một giới từ vào cuối câu là điều vô nghĩa.

 

Trong tiếng Anh, tất nhiên là có thể sắp xếp các cấu trúc sao cho giới từ không rơi vào cuối câu, nhưng kết quả thường ngượng ép và khó sử dụng.

 

Chẳng hạn, không ai nói rằng: “This is the book about which I was talking” – nghĩa là, trừ khi họ thật sự không muốn kết thúc câu bằng giới từ. Nhưng thẳng thắn mà nói, điều này nghe có vẻ kì quái. “This is the book I was talking about” nghe tốt hơn hẳn bởi vì cấu trúc đó được thừa hưởng từ tiếng Đức, một ngôn ngữ mà cấu trúc của nó khá tự nhiên.

 

Vậy, tại sao phải nhất thiết sửa lại tiếng Anh theo cái cách mà nó chưa bao giờ thật sự như vậy?

Vâng, bạn có thể đổ lỗi cho tiếng Latinh.

 

Trong tiếng Latinh, ngôn ngữ được sử dụng nghiêm túc trong nền giáo dục của nước Anh, việc kết thúc câu bằng một giới từ là điều không thể, chỉ là do ngôn ngữ này không cho phép cấu trúc đó (cũng đúng cho trường hợp của tất cả các ngôn ngữ Roman).

 

Vào thế kỷ XVII, khi các tác giả tiếng anh cố gắng nâng cao tiếng của họ lên vị trí của tiếng Latinh, nhà thơ John Drygen (cũng nằm trong số đó) đã nói rằng bởi vì việc kết thúc một câu với một giới từ là không được trong tiếng Latinh, nó cũng không nên được thực hiện trong tiếng Anh. Việc cấm này được tự hình thành giữa các nhà tri thức.

Và một cách ngẫu nhiên, quy tắc “no split infinitives” đã phát triển cùng với mong muốn làm tiếng Anh trở thành một ngôn ngữ cổ điển bị giới hạn: bởi vì các động từ tiếng Latinh chỉ gồm một từ và không thể bị sửa đổi nên động từ tiếng Anh cũng không nên bị thay đổi như vậy. (ví dụ: to boldly go)

 

Vẫn còn một số người tuân thủ nghiêm ngặt những quy tắc này, mặc dù bây giờ còn ít hơn một, hai thế kỷ trước đây. (Và trong trường hợp bạn đang tự hỏi, không ai trong số họ đã hoàn thành bài thi SAT/ACT – cách sử dụng của những quy tắc này vẫn còn đang được tranh cãi). Nhưng ít nhất đối với tôi, việc này dựa trên sự hiểu lầm về tiếng Anh là gì và nó phát triển như thế nào. Nó thúc đẩy ý tưởng rằng ngữ pháp là về việc áp dụng những quy tắc cứng nhắc và tuỳ ý, những nguyên tắc tách khỏi logic thông thường và khỏi cách ngôn ngữ thật sự được vận dụng.

Và tôi hy vọng sẽ không có nhiều người thật sự làm điều đó.

 

Nguồn: The Critical Reader

Bạn cần trợ giúp với bài thi SAT? Hãy liên lạc Elite Prep Vietnam ngay để được tư vấn và tiếp cận phương pháp học thông minh nhất nhé!

Xem ngay các khoá học SAT của Elite tại: http://eliteprepvn.com/khoahoc/sat/ 

PHẠM NGỌC ÁNH
Thực tập sinh mảng Marketing tại Elite Prep Vietnam

Nhập bình luận của bạn tại đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Top
Top